Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Em hỏi tôi lâu như vậy rồi sao không yêu một ai khác, có phải vì chưa quên được những chuyện của ngày xưa?!
Thật ra tôi vốn chẳng phải người sống trong hoài niệm. Cũng chẳng phải vì mãi thương nhớ một bóng hình đã quay đi. Chỉ là con người ta sao khi đã trải qua một cuộc tình, nếm đủ cả những cảm xúc, để rồi kết cục lại là một người ở lại một người đi, người ta đâm ra lười. Ngại phải bắt đầu lại từ đầu đầu, ngại phải mong chờ, ngại phải hy vọng để rồi lại thất vọng.
Uhm thì một mình buồn thật đấy, cô đơn thật đấy. Nhưng so với cái cảm giác dốc hết cả tấm chân tình rồi chỉ nhận lại tiếng thở dài chua xót của tâm can thì vẫn tốt hơn nhiều. Già rồi, không đủ sức để chịu thêm đau đớn một lần nào nữa đâu.
Cuộc sống vốn rất công bằng, điều quan trọng là chính ta muốn mình sống như thế nào, ôm khư khư cái quá khứ cũ kĩ hay cất nó vào một góc để đón nhận những điều tốt hơn...
Một mình, cuộc sống của tôi là công việc, niềm vui mỗi ngày là tự thử thách mình qua những khó khăn. Và điều làm tôi bận tâm nhất mỗi ngày là bước thế nào để đến được với thành công ở phía trước.
Tôi hôm nay cô đơn nhưng tự tại và an nhiên!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét