Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

25+ chênh vênh giữa dòng đời........!

"25+ chưa già nhưng cũng chẳng trẻ để suy nghĩ về công việc, yêu đương, gia đình, bạn bè và những thứ linh tinh khác... nhưng chẳng cái gì là rõ ràng cả. Là vậy đó nhưng cứ chênh vênh với những gì mình có vì chẳng ai trở lại 25+ lần thứ 2."


Chào 25+! Cái tuổi mà tất cả những thứ đều ở một mức độ lưng chừng, cái gì cũng một chút một chút không hề rõ ràng. Dù biết đó là sai, nhưng chẳng đủ sức để từ bỏ hoặc biết đúng đất nhưng chắc gì đã muốn theo đuổi đến cùng. Và ta hờ hững với những gì đang có những gì đang xoay quanh cuộc sống của mình. Những thứ không có gì đặc biệt cả..
Thi thoảng cũng có những suy nghĩ phấn đấu phải thế này phải thế kia nhưng cuối cùng đâu vẫn vào đấy... mỗi khi phóng xe đi trên con đường hai hàng cây rợp bóng  rồi khẽ cười để gió lùa tóc bay phấp phới cùng bụi đường.
Một mối tình không tên...
Sao lại không tên ư, đúng vậy! 25 có những bạn đang loay hoay với gia đình có vợ có chồng, có con; 25 có bạn lại đang loay hoay trong tình yêu đầy rối ren; cũng có những 25 gào thét vì FA giữa dòng người tấp nập... và chẳng vô tình đâm sập vào ai đó để được thương, yêu chiều chuộng. Ở đâu đó sâu trong góc khuất trái tim có những vết xước về những cuộc tình đã đi qua, nhưng ta 25... vẫn sở hữu "chính chủ" một mối tình không tên, đi quá tình bạn rồi những chưa chạm đến cái được gọi là tình yêu. Dù trời đất có sập điện thoại mỗi khi ấn phím gọi vẫn có một người nghe và sẵn sàng phi đến bên ta bất cứ lúc nào. Đôi khi, những chuyện vu vơ công việc, đường phố, cái cây, con chó... thêm mấy lon bia nữa là đủ để hai ta cùng nói chuyện lan man cả buổi, cười vang nơi góc quán quen. Ta vẫn trôi qua mỗi ngày cùng mối tình ấy, chẳng muộn phiền, chẳng hứa hẹn, chẳng ràng buộc... nhưng cũng đủ đầy để không cô đơn trong đống bộn bề cuộc sống... vậy nên đến khi nào mỗi lần lê la cùng nhau mà ta tìm mãi tìm mãi không thấy điều gì để than thở, kể lể thì đi tìm một tình yêu hoặc trở về kiếp FA cũng không muộn.
Chênh vênh cứ như... phải chênh vênh
Rồi 25 là lúc nào cũng tự muốn mình bận rộn với vô vàn công việc... để không thả mình vào những suy nghĩ vu vơ... đó là muôn, sự thật thì lúc nào cũng vậy đứng trước những khoảng không gian bao la, ta lại suy nghĩ về những điều linh tinh nhất của cuộc sống, hay chỉ là thả cho đôi mắt lờ đờ nhìn vào xa xa trôi theo suy những suy nghĩ lưng chừng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét